Chúng ta sợ bỏ lỡ. Bỏ lỡ một chuyến xe, một người, một làn sóng, một thời đại. Chúng ta biến cuộc sống thành một trò chơi lớn của việc bắt lấy bóng dáng, đầu ngón tay luôn lướt, trái tim luôn treo lơ lửng trên không trung, sợ rằng chỉ cần cúi xuống một chút, thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Phía sau nỗi sợ này là sự mê tín về “chiếm hữu”, nghĩ rằng chỉ khi nắm giữ được, nhìn thấy rõ ràng mọi thứ, mới là sống. Vì vậy chúng ta tích trữ thông tin, nhưng lại bỏ phí suy nghĩ; sưu tầm cảnh đẹp, nhưng quên cảm nhận. Giá trị thực sự của việc bỏ lỡ có thể không nằm ở chính thứ đó, mà ở chỗ nó làm cho sự “hiện diện” của chúng ta trở nên mỏng manh. Cơ thể ở đây, tinh thần lại luôn hướng về nơi khác để quan sát. Thật sự bỏ lỡ không phải là chưa từng sở hữu, mà là khi điều tốt đẹp đến, bạn đã mất khả năng cộng hưởng với nó. Không phải cơ hội không gõ cửa, mà là khi nó đến, bạn đang đeo tai nghe, chìm đắm trong tiếng ồn ở nơi khác. Điều chúng ta cần luyện tập nhất có thể không phải là làm sao bắt lấy nhanh hơn, mà là làm sao đắm chìm sâu hơn vào khoảnh khắc này. Buông bỏ sự mê muội về “toàn năng toàn trí”, cho phép bản thân bỏ lỡ một số thứ. Bạn sẽ nhận ra, chỗ trống đó đúng là nơi để những điều quan trọng nhất có thể đặt chân, mọc rễ.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim