Đi đến bến bờ chưa bao giờ là may mắn hay thông minh, mà là một cuộc thanh lọc chính mình. Cái gọi là đại chí không phải là ham muốn mãnh liệt, mà là bạn có rõ ràng không: để đạt được mục tiêu, bản thân phải từ bỏ những gì, chịu đựng những gì, và một khi bắt đầu, không còn do dự vì giá cả. Thật sự vượt qua, nhất định đi kèm với lời chia tay với thói quen cũ, nhận thức cũ, sự ổn định cũ—đó không phải là tự hủy, mà là tái tạo lại chính mình. nghịch cảnh và thất bại không phải để ca ngợi, nhưng chúng sẽ thúc đẩy con người nhìn rõ giới hạn của chính mình: những cảm xúc nào phải bị đè nén, những niềm tin cố chấp nào phải bị chặt đứt, những tâm hồn bình thường nào phải tạm thời nhường chỗ cho mục tiêu dài hạn. Hiểu hay không, không phải ở chữ viết, mà ở hành động có thay đổi vì vậy hay không. Có người chọn cao, thì phải chấp nhận cô đơn, rủi ro và không thể quay đầu; có người chọn bình ổn, đó cũng là một sự viên mãn. Quan điểm khác nhau, không phân cao thấp, chỉ có tỉnh táo. Cái gọi là thành đại sự, chính là khi đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, nhìn rõ giá trị rồi, vẫn sẵn lòng đi đến cùng, và không hối tiếc.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Đi đến bến bờ chưa bao giờ là may mắn hay thông minh, mà là một cuộc thanh lọc chính mình. Cái gọi là đại chí không phải là ham muốn mãnh liệt, mà là bạn có rõ ràng không: để đạt được mục tiêu, bản thân phải từ bỏ những gì, chịu đựng những gì, và một khi bắt đầu, không còn do dự vì giá cả. Thật sự vượt qua, nhất định đi kèm với lời chia tay với thói quen cũ, nhận thức cũ, sự ổn định cũ—đó không phải là tự hủy, mà là tái tạo lại chính mình. nghịch cảnh và thất bại không phải để ca ngợi, nhưng chúng sẽ thúc đẩy con người nhìn rõ giới hạn của chính mình: những cảm xúc nào phải bị đè nén, những niềm tin cố chấp nào phải bị chặt đứt, những tâm hồn bình thường nào phải tạm thời nhường chỗ cho mục tiêu dài hạn. Hiểu hay không, không phải ở chữ viết, mà ở hành động có thay đổi vì vậy hay không. Có người chọn cao, thì phải chấp nhận cô đơn, rủi ro và không thể quay đầu; có người chọn bình ổn, đó cũng là một sự viên mãn. Quan điểm khác nhau, không phân cao thấp, chỉ có tỉnh táo. Cái gọi là thành đại sự, chính là khi đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, nhìn rõ giá trị rồi, vẫn sẵn lòng đi đến cùng, và không hối tiếc.