Hai chữ phúc họa, từ trước đến nay chưa bao giờ là đối lập rõ ràng mà là một thể thống nhất quấn quýt, chuyển hóa lẫn nhau. Giống như một trận tuyết lớn trong mùa đông, đối với người đi đường là trở ngại của tai họa, nhưng đối với cây lúa trong ruộng lại là phúc lành dưỡng dục, giống như một lần bị đày ải trong sự nghiệp, đối với kẻ tham vọng là tai họa thất bại, nhưng đối với người có tâm hồn rộng lớn lại là cơ hội gần gũi với núi sông. Sự chuyển hóa giữa phúc và họa thường ẩn trong lòng người. Khi đời người thịnh vượng, hoa nở rực rỡ, lửa cháy dữ dội, nếu chìm đắm trong đó, hưởng thụ an nhàn, quên mất chính mình. Vậy nên, tận cùng của phúc là có thể là khởi đầu của họa. Đời người như chiếc thuyền, trôi nổi trên dòng sông chồng chất phúc họa, không cần vì gió thuận nhất thời mà tự mãn, cũng không cần vì dòng chảy ngược thoáng qua mà nản lòng. Bạn cần biết rằng, sóng lên sóng xuống đều là chuyện bình thường, phúc họa gắn bó mới là đạo lớn. Giữ một trái tim trong sáng, minh bạch, trong phúc nghĩ đến họa, trong họa thấy phúc, mới có thể trong biến đổi của thế sự mà trôi nổi, tìm một sự bình thản và vững vàng.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Hai chữ phúc họa, từ trước đến nay chưa bao giờ là đối lập rõ ràng mà là một thể thống nhất quấn quýt, chuyển hóa lẫn nhau. Giống như một trận tuyết lớn trong mùa đông, đối với người đi đường là trở ngại của tai họa, nhưng đối với cây lúa trong ruộng lại là phúc lành dưỡng dục, giống như một lần bị đày ải trong sự nghiệp, đối với kẻ tham vọng là tai họa thất bại, nhưng đối với người có tâm hồn rộng lớn lại là cơ hội gần gũi với núi sông. Sự chuyển hóa giữa phúc và họa thường ẩn trong lòng người. Khi đời người thịnh vượng, hoa nở rực rỡ, lửa cháy dữ dội, nếu chìm đắm trong đó, hưởng thụ an nhàn, quên mất chính mình. Vậy nên, tận cùng của phúc là có thể là khởi đầu của họa. Đời người như chiếc thuyền, trôi nổi trên dòng sông chồng chất phúc họa, không cần vì gió thuận nhất thời mà tự mãn, cũng không cần vì dòng chảy ngược thoáng qua mà nản lòng. Bạn cần biết rằng, sóng lên sóng xuống đều là chuyện bình thường, phúc họa gắn bó mới là đạo lớn. Giữ một trái tim trong sáng, minh bạch, trong phúc nghĩ đến họa, trong họa thấy phúc, mới có thể trong biến đổi của thế sự mà trôi nổi, tìm một sự bình thản và vững vàng.