Nguyên tắc 3M để dừng suy nghĩ linh tinh, từ "Khóa học mở của Harvard: Hạnh phúc" buổi thứ 7 "Ngược cảnh hay Cơ hội".


M đầu tiên là Phóng đại: phóng đại sự thật đã xảy ra, ví dụ như quy nạp quá mức hoặc biến thất bại thành thảm họa. Hôm nay thi không tốt, nghĩ là "Tôi không có năng khiếu học tập, sau này mỗi kỳ thi đều không làm tốt". Rõ ràng chỉ là sơ suất hoặc không học đủ chăm chỉ, nhưng lại đổ lỗi cho thiếu năng khiếu, càng nghĩ càng hoảng loạn, mất động lực tiến về phía trước.
Người có tư duy "phóng đại" thường hơi cầu toàn, hoặc toàn A hoặc thất bại, thất bại là thảm họa chết người.
Người khác không trả lời tin nhắn, nghĩ là "Chắc chắn là không muốn để ý tôi, làm phiền tôi", xem lại cuộc trò chuyện để đoán xem câu nào làm người khác nổi giận, trong lòng oán trách hối hận. Không nghĩ đến hoặc có thể người khác chỉ bận việc không có thời gian trả lời.
Cách giải quyết: suy nghĩ xem mình có quá phóng đại sự thật không? Có biến những việc không quan trọng thành thảm họa không? Kết luận có dựa trên thực tế không? Không thi tốt có thể chứng tỏ thật sự không có năng khiếu không? Hoàn toàn không có mối quan hệ nhân quả. Khi tự chất vấn, thường đã nhận thức được việc đang phóng đại tác động tiêu cực, thoát khỏi tư duy biến thất bại thành thảm họa.
M thứ hai là Tầm nhìn đường hầm: chỉ chú ý vào phần thất bại, bỏ qua toàn bộ. Trong 50 học sinh, 48 người tập trung, 2 người ngẩn người ngủ gật, nghĩ là "Lớp học quá nhàm chán, giảng quá tệ", tất cả chú ý vào 2 người đó chứ không phải 48 người còn lại.
Rõ ràng cố gắng học tập xuất sắc, bị từ chối một công việc thì cảm thấy năng lực rất kém; rõ ràng đẹp trai xinh gái, nhưng vì chia tay mà nghĩ mình xấu xí.
Cách giải quyết: suy nghĩ xem mình có mắc phải tầm nhìn đường hầm không, quá chú ý vào phần tiêu cực. Đặt câu hỏi: tình hình thật sự tồi tệ đến vậy sao? Lớp học của tôi thật sự khó nghe đến vậy sao? Khi hỏi như vậy, đã thoát khỏi sương mù cảm xúc, đối diện bằng lý trí.
M thứ ba là Hư cấu hoặc Bịa đặt: làm ra chuyện không có thật hoặc cá nhân hóa, đổ lỗi cho người khác. Học đại học không thích môn học, tiếc nuối không chuyển ngành, đổ lỗi cha mẹ chọn sai ngành. Thực ra nguyện vọng là do tôi đồng ý chọn, năm nhất hoàn toàn có cơ hội đổi nhưng đã bỏ lỡ. Bình tĩnh suy nghĩ xem có xem cảm xúc như là thực tế không, theo thực tế khách quan, thì có thể thoát khỏi suy nghĩ linh tinh.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Gate Fun hot

    Xem thêm
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.48KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.45KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Ghim