Chuyển đổi từ những năm 1960 và đầu những năm 1970—khi nhà cho thuê vẫn còn khá dễ tiếp cận—đến thập niên 1980 đánh dấu một bước ngoặt căn bản trong kinh tế nhà ở của Mỹ. Theo nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Nhà ở Liên hiệp Harvard, đến năm 1980, hơn một nửa số người thuê nhà phải đối mặt với những thách thức nghiêm trọng về khả năng chi trả nhà ở, với tỷ lệ gánh nặng chi phí đạt 35%. Ngưỡng này, được định nghĩa là các hộ gia đình chi hơn 30% thu nhập cho nhà ở, báo hiệu sự bắt đầu của một cuộc khủng hoảng kéo dài chỉ ngày càng trầm trọng hơn qua nhiều thập kỷ.
Câu hỏi về mức thuê nhà năm 1980 so với hiện tại tiết lộ một câu chuyện đáng lo ngại. Năm 1980, mức thuê trung bình hàng tháng chỉ là 243 đô la trên toàn nước Mỹ. Đến năm 1985, con số này đã tăng lên 432 đô la—tăng 78% chỉ trong vòng năm năm. Đến tháng 8 năm 2022, mức trung bình toàn quốc đã lên tới 1.388 đô la, đánh dấu mức tăng đáng kinh ngạc 471% kể từ đầu những năm 1980.
Sự bùng nổ giá cả: Bốn thập kỷ tăng giá liên tục
Dữ liệu từ iPropertyManagement cho thấy rằng mức thuê trung bình đã tăng khoảng 9% mỗi năm kể từ năm 1980—một tốc độ vượt xa tốc độ tăng lương. Sự gia tăng liên tục này có nghĩa là người thuê nhà phải đối mặt với áp lực cộng dồn từng năm, với chi phí nhà ở chiếm ngày càng nhiều hơn trong ngân sách gia đình.
Để hình dung rõ hơn về những mức tăng này, hãy xem sức mua hàng ngày. Theo các ghi nhận về giá cả lịch sử, người tiêu dùng năm 1987 trả 1,59 đô la cho một gallon sữa 2%, năm 1986 mua táo với giá 0,39 đô la mỗi pound, và năm 1980 mua thịt bò xay với giá 1,39 đô la mỗi pound. Mặc dù giá các mặt hàng này đã tăng, nhưng chưa có mặt hàng nào tăng đột biến như giá thuê nhà, nhấn mạnh rằng chi phí nhà ở đã vượt xa lạm phát trong toàn bộ nền kinh tế.
Vấn đề thu nhập: Tại sao lương lại tụt hậu so với thuê nhà
Sự không cân xứng giữa tăng trưởng thuê nhà và tăng trưởng lương thể hiện rõ ràng cuộc khủng hoảng khả năng chi trả. Theo dữ liệu của Consumer Affairs đã điều chỉnh theo mức lạm phát năm 2022, thu nhập trung bình hàng năm năm 1980 là 29.300 đô la. Đến quý 4 năm 2023, mức lương trung bình quốc gia đã đạt 59.384 đô la—gần như gấp đôi về danh nghĩa sau 43 năm.
Tuy nhiên, sự tăng trưởng này che giấu vấn đề thực sự. Năm 1980, thuê nhà chiếm khoảng 10% thu nhập trung bình hàng năm của năm đó. Ngày nay, với mức thuê trung bình khoảng 16.000 đô la mỗi năm và thu nhập khoảng 59.000 đô la, chi phí nhà ở đã chiếm 27% thu nhập của hộ gia đình trước thuế và các khoản chi khác. Thực tế toán học rõ ràng: nhà ở đã chiếm một phần lớn hơn nhiều trong ngân sách của tầng lớp trung lưu.
Thực tế những năm 2020: Khả năng chi trả ở mức khủng hoảng
Tình hình còn trở nên tồi tệ hơn chứ không cải thiện. Theo phân tích của TIME, năm 2022, một nửa số người thuê nhà ở Mỹ được xem là gánh nặng chi phí, khi chi hơn 30% thu nhập cho nhà ở. Đáng lo ngại hơn, hơn 12 triệu người Mỹ đang chi ít nhất một nửa tiền lương của họ cho tiền thuê—một tình trạng khiến việc tiết kiệm, chăm sóc sức khỏe, giáo dục và các nhu cầu thiết yếu khác ngày càng trở nên khó khăn.
Đối với những người thuê nhà muốn hiểu rõ mức họ đã trả năm 1980, so sánh này không chỉ phản ánh lạm phát mà còn cho thấy một sự tái cấu trúc căn bản trong kinh tế hộ gia đình. Những gì từng là một khoản chi phí có thể kiểm soát đã biến thành một gánh nặng tài chính chính, thay đổi căn bản triển vọng và chất lượng cuộc sống của hàng triệu người thuê nhà trên khắp đất nước.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Chi phí thuê nhà bao nhiêu vào năm 1980 so với ngày nay: Cuộc khủng hoảng khả năng chi trả ngày càng gia tăng
Chuyển đổi từ những năm 1960 và đầu những năm 1970—khi nhà cho thuê vẫn còn khá dễ tiếp cận—đến thập niên 1980 đánh dấu một bước ngoặt căn bản trong kinh tế nhà ở của Mỹ. Theo nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Nhà ở Liên hiệp Harvard, đến năm 1980, hơn một nửa số người thuê nhà phải đối mặt với những thách thức nghiêm trọng về khả năng chi trả nhà ở, với tỷ lệ gánh nặng chi phí đạt 35%. Ngưỡng này, được định nghĩa là các hộ gia đình chi hơn 30% thu nhập cho nhà ở, báo hiệu sự bắt đầu của một cuộc khủng hoảng kéo dài chỉ ngày càng trầm trọng hơn qua nhiều thập kỷ.
Câu hỏi về mức thuê nhà năm 1980 so với hiện tại tiết lộ một câu chuyện đáng lo ngại. Năm 1980, mức thuê trung bình hàng tháng chỉ là 243 đô la trên toàn nước Mỹ. Đến năm 1985, con số này đã tăng lên 432 đô la—tăng 78% chỉ trong vòng năm năm. Đến tháng 8 năm 2022, mức trung bình toàn quốc đã lên tới 1.388 đô la, đánh dấu mức tăng đáng kinh ngạc 471% kể từ đầu những năm 1980.
Sự bùng nổ giá cả: Bốn thập kỷ tăng giá liên tục
Dữ liệu từ iPropertyManagement cho thấy rằng mức thuê trung bình đã tăng khoảng 9% mỗi năm kể từ năm 1980—một tốc độ vượt xa tốc độ tăng lương. Sự gia tăng liên tục này có nghĩa là người thuê nhà phải đối mặt với áp lực cộng dồn từng năm, với chi phí nhà ở chiếm ngày càng nhiều hơn trong ngân sách gia đình.
Để hình dung rõ hơn về những mức tăng này, hãy xem sức mua hàng ngày. Theo các ghi nhận về giá cả lịch sử, người tiêu dùng năm 1987 trả 1,59 đô la cho một gallon sữa 2%, năm 1986 mua táo với giá 0,39 đô la mỗi pound, và năm 1980 mua thịt bò xay với giá 1,39 đô la mỗi pound. Mặc dù giá các mặt hàng này đã tăng, nhưng chưa có mặt hàng nào tăng đột biến như giá thuê nhà, nhấn mạnh rằng chi phí nhà ở đã vượt xa lạm phát trong toàn bộ nền kinh tế.
Vấn đề thu nhập: Tại sao lương lại tụt hậu so với thuê nhà
Sự không cân xứng giữa tăng trưởng thuê nhà và tăng trưởng lương thể hiện rõ ràng cuộc khủng hoảng khả năng chi trả. Theo dữ liệu của Consumer Affairs đã điều chỉnh theo mức lạm phát năm 2022, thu nhập trung bình hàng năm năm 1980 là 29.300 đô la. Đến quý 4 năm 2023, mức lương trung bình quốc gia đã đạt 59.384 đô la—gần như gấp đôi về danh nghĩa sau 43 năm.
Tuy nhiên, sự tăng trưởng này che giấu vấn đề thực sự. Năm 1980, thuê nhà chiếm khoảng 10% thu nhập trung bình hàng năm của năm đó. Ngày nay, với mức thuê trung bình khoảng 16.000 đô la mỗi năm và thu nhập khoảng 59.000 đô la, chi phí nhà ở đã chiếm 27% thu nhập của hộ gia đình trước thuế và các khoản chi khác. Thực tế toán học rõ ràng: nhà ở đã chiếm một phần lớn hơn nhiều trong ngân sách của tầng lớp trung lưu.
Thực tế những năm 2020: Khả năng chi trả ở mức khủng hoảng
Tình hình còn trở nên tồi tệ hơn chứ không cải thiện. Theo phân tích của TIME, năm 2022, một nửa số người thuê nhà ở Mỹ được xem là gánh nặng chi phí, khi chi hơn 30% thu nhập cho nhà ở. Đáng lo ngại hơn, hơn 12 triệu người Mỹ đang chi ít nhất một nửa tiền lương của họ cho tiền thuê—một tình trạng khiến việc tiết kiệm, chăm sóc sức khỏe, giáo dục và các nhu cầu thiết yếu khác ngày càng trở nên khó khăn.
Đối với những người thuê nhà muốn hiểu rõ mức họ đã trả năm 1980, so sánh này không chỉ phản ánh lạm phát mà còn cho thấy một sự tái cấu trúc căn bản trong kinh tế hộ gia đình. Những gì từng là một khoản chi phí có thể kiểm soát đã biến thành một gánh nặng tài chính chính, thay đổi căn bản triển vọng và chất lượng cuộc sống của hàng triệu người thuê nhà trên khắp đất nước.