Trong nhiều thập kỷ, tôi vận hành theo một triết lý tài chính duy nhất: tiết kiệm càng nhiều càng tốt để hai người con trai của tôi thừa hưởng một khoản tiền lớn. Nó giống như biểu hiện tối thượng của tình yêu cha mẹ. Nhưng tôi đã quyết định thay đổi cách nhìn nhận căn bản về phương pháp này, và sự chuyển đổi đó đã thay đổi cách tôi nghĩ về tiền bạc chính nó.
Quyết định thay đổi mọi thứ
Điều khiến tôi phải xem xét lại không phải là khủng hoảng tài chính hay suy thoái thị trường—mà là một cuốn sách. Việc đọc Die with Zero của Bill Perkins đã thách thức nền tảng chiến lược nghỉ hưu của tôi. Ý tưởng cốt lõi dường như gần như mang tính cách mạng: tại sao lại tích lũy của cải mà bạn không bao giờ dự định tận hưởng? Tại sao không tiêu hết nguồn lực tích góp để nâng cao chất lượng cuộc sống thay vì tối đa hóa những gì để lại sau này?
Perkins trình bày một khung lý luận hấp dẫn: tiền không phải là bảng điểm thể hiện giá trị của bạn hay di sản để lại cho con cái. Thay vào đó, nó là công cụ để tạo ra những trải nghiệm ý nghĩa. Ông giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng trải nghiệm, khác với vật chất, tiếp tục làm giàu cho chúng ta qua những ký ức lâu dài. Tôi nhận ra rằng những ký ức mà vợ chồng tôi có thể tạo ra qua việc du lịch, dành thời gian bên gia đình, và sống trọn vẹn hơn trong những năm nghỉ hưu có thể quan trọng hơn nhiều so với một tài khoản ngân hàng mang tên chúng tôi sau khi qua đời.
Trải nghiệm trở nên quý giá hơn tài sản
Hành trình đến quyết định này của tôi không diễn ra trong một ngày. Vợ chồng tôi đã trải qua những năm đầu đời sống trong cảnh sống từng tháng, tự lo cho việc học đại học mà gần như không có khoản dự phòng nào. Giống như khoảng 42% người Mỹ, chúng tôi không có quỹ khẩn cấp. Một khoản chi bất ngờ—lốp xe bị thủng, ống nước vỡ—cảm giác như thảm họa. Tâm lý thiếu thốn đó đã định hình các quyết định tài chính của chúng tôi trong nhiều thập kỷ, luôn ưu tiên tích lũy hơn là tận hưởng.
Sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi bắt nguồn từ việc đặt câu hỏi cốt lõi: Liệu việc để lại tiền bạc thật sự là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu với con cái? Khi tôi xem xét kỹ câu hỏi này, câu trả lời rõ ràng. Nếu chúng tôi chưa từng tích lũy của cải, liệu các con tôi có yêu chúng tôi ít hơn không? Nếu ngày mai mất hết tất cả, liệu chúng có nghi ngờ về lòng trung thành của chúng tôi không? Chắc chắn là không. Tình yêu không thể biểu hiện qua di sản; nó thể hiện qua sự hiện diện, chấp nhận, và thời gian chúng tôi dành khi còn ở đây.
Nhận thức này đã khiến chúng tôi quyết định rút nhiều hơn từ các khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi có thể không trở thành những du khách giàu có hay nhà từ thiện, nhưng sẽ thoải mái. Và quan trọng hơn, chúng tôi có tự do để ưu tiên trải nghiệm và các mối quan hệ hơn là luôn trì hoãn sự thỏa mãn.
Những bài học từ gia đình về lựa chọn này
Khi tôi chia sẻ quan điểm mới này với các con, họ không tỏ ra thất vọng. Thay vào đó, cả hai đều nhiệt tình đón nhận ý tưởng chúng tôi tiêu tiền và sống trọn vẹn trong tuổi già. Họ nhắc tôi rằng cả hai đều có trình độ học vấn cao và độc lập về tài chính. Họ không cần cha mẹ hy sinh tuổi nghỉ hưu để cung cấp một di sản mà họ chưa từng mong đợi.
Các con dâu của họ cũng nhấn mạnh điều này, nhấn mạnh rằng họ rất coi trọng việc chúng tôi thực sự tận hưởng nguồn lực và tuổi già của mình như thế nào. Họ tự quản lý tài chính của riêng mình và không xem việc thừa kế của cha mẹ là phần trong kế hoạch nghỉ hưu của họ.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là nhận ra rằng ước mơ để lại cho các con một khoản di sản lớn chưa bao giờ là mong đợi của họ—đó chỉ là của riêng tôi. Câu chuyện tôi đã xây dựng về hành động thể hiện tình yêu lớn này chỉ tồn tại trong đầu tôi. Những nhu cầu và mong muốn thực sự của các con lại hướng về một hướng hoàn toàn khác.
Di sản thực sự mà chúng ta có thể để lại
Trong nhiều năm, tôi tính toán việc rút tiền từ quỹ hưu trí dựa trên giả định rằng chúng tôi chỉ nên tiêu lãi và lợi nhuận, giữ nguyên phần gốc như món quà cuối cùng. Tôi tưởng tượng các con sẽ cảm thấy an tâm khi biết đó là biểu hiện của tình yêu của chúng tôi.
Nhưng giờ đây, tôi đã quyết định nhìn nhận di sản theo một cách hoàn toàn khác. Những đứa trẻ thực sự trân trọng—bất kể tuổi tác—là cảm giác được yêu thương, chấp nhận và trân trọng hoàn toàn. Không số tiền nào có thể mua được sự đảm bảo đó. Nó chỉ có thể truyền đạt qua những lựa chọn của chúng ta, sự hiện diện của chúng ta, và sự sẵn lòng thể hiện rằng chúng quan trọng hơn việc tích lũy tài chính.
Di sản quan trọng nhất chính là biết rằng cha mẹ đã chọn sống trọn vẹn, yêu thương sâu đậm, và ưu tiên sự hiện diện hơn là quản lý tiền bạc mãi mãi. Đó là ký ức về những kỳ nghỉ cùng nhau, những cuộc trò chuyện chia sẻ, và niềm tin rằng chúng tôi tin tưởng khả năng của chúng để xây dựng tương lai tài chính của chính mình.
Tối đa hóa thu nhập hưu trí: Vượt ra ngoài khoản tiết kiệm
Nếu bạn đang hướng tới việc nghỉ hưu và lo lắng về an ninh thu nhập, hãy hiểu rằng tối đa hóa nguồn lực không phải lúc nào cũng là tiết kiệm nhiều hơn—mà là sử dụng những gì bạn có một cách khôn ngoan. An sinh xã hội là một phần quan trọng trong nhiều kế hoạch nghỉ hưu, và có những chiến lược bị bỏ qua có thể giúp tăng đáng kể lợi ích của bạn.
Chẳng hạn, một số phương pháp tối ưu hóa an sinh xã hội có thể mang lại thu nhập hàng năm cao hơn đáng kể cho những ai dành thời gian tìm hiểu hệ thống này. Sự khác biệt giữa một chiến lược yêu cầu hưởng lợi chung chung và một chiến lược hiểu biết kỹ lưỡng có thể lên tới hàng nghìn đô la mỗi năm trong suốt quãng đời nghỉ hưu của bạn.
Sự kết hợp giữa lập kế hoạch an sinh xã hội chiến lược, quản lý có chủ đích các tài khoản hưu trí, và các lựa chọn chi tiêu có ý thức tạo thành một phương pháp toàn diện để đảm bảo tài chính cho những năm tháng về sau. Dù bạn hợp tác với cố vấn tài chính qua các nền tảng như Stock Advisor hay tự nghiên cứu, điều quan trọng là nhận thức rằng lập kế hoạch nghỉ hưu không chỉ là tích lũy—mà còn là sự phù hợp giữa nguồn lực và giá trị của bạn.
Quyết định thay đổi cách nhìn về chi tiêu nghỉ hưu từ thiếu thốn sang dư dả chính là một trong những lựa chọn giải phóng nhất mà vợ chồng tôi từng thực hiện. Bằng cách chuyển từ “Chúng ta để lại bao nhiêu?” sang “Chúng ta sống trọn vẹn như thế nào?”, chúng tôi đã cho phép bản thân tận hưởng sự an toàn mà mình đã xây dựng trong nhiều thập kỷ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao tôi cuối cùng đã quyết định: Suy nghĩ lại về nghỉ hưu, thừa kế và những điều thực sự quan trọng
Trong nhiều thập kỷ, tôi vận hành theo một triết lý tài chính duy nhất: tiết kiệm càng nhiều càng tốt để hai người con trai của tôi thừa hưởng một khoản tiền lớn. Nó giống như biểu hiện tối thượng của tình yêu cha mẹ. Nhưng tôi đã quyết định thay đổi cách nhìn nhận căn bản về phương pháp này, và sự chuyển đổi đó đã thay đổi cách tôi nghĩ về tiền bạc chính nó.
Quyết định thay đổi mọi thứ
Điều khiến tôi phải xem xét lại không phải là khủng hoảng tài chính hay suy thoái thị trường—mà là một cuốn sách. Việc đọc Die with Zero của Bill Perkins đã thách thức nền tảng chiến lược nghỉ hưu của tôi. Ý tưởng cốt lõi dường như gần như mang tính cách mạng: tại sao lại tích lũy của cải mà bạn không bao giờ dự định tận hưởng? Tại sao không tiêu hết nguồn lực tích góp để nâng cao chất lượng cuộc sống thay vì tối đa hóa những gì để lại sau này?
Perkins trình bày một khung lý luận hấp dẫn: tiền không phải là bảng điểm thể hiện giá trị của bạn hay di sản để lại cho con cái. Thay vào đó, nó là công cụ để tạo ra những trải nghiệm ý nghĩa. Ông giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng trải nghiệm, khác với vật chất, tiếp tục làm giàu cho chúng ta qua những ký ức lâu dài. Tôi nhận ra rằng những ký ức mà vợ chồng tôi có thể tạo ra qua việc du lịch, dành thời gian bên gia đình, và sống trọn vẹn hơn trong những năm nghỉ hưu có thể quan trọng hơn nhiều so với một tài khoản ngân hàng mang tên chúng tôi sau khi qua đời.
Trải nghiệm trở nên quý giá hơn tài sản
Hành trình đến quyết định này của tôi không diễn ra trong một ngày. Vợ chồng tôi đã trải qua những năm đầu đời sống trong cảnh sống từng tháng, tự lo cho việc học đại học mà gần như không có khoản dự phòng nào. Giống như khoảng 42% người Mỹ, chúng tôi không có quỹ khẩn cấp. Một khoản chi bất ngờ—lốp xe bị thủng, ống nước vỡ—cảm giác như thảm họa. Tâm lý thiếu thốn đó đã định hình các quyết định tài chính của chúng tôi trong nhiều thập kỷ, luôn ưu tiên tích lũy hơn là tận hưởng.
Sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi bắt nguồn từ việc đặt câu hỏi cốt lõi: Liệu việc để lại tiền bạc thật sự là cách tốt nhất để thể hiện tình yêu với con cái? Khi tôi xem xét kỹ câu hỏi này, câu trả lời rõ ràng. Nếu chúng tôi chưa từng tích lũy của cải, liệu các con tôi có yêu chúng tôi ít hơn không? Nếu ngày mai mất hết tất cả, liệu chúng có nghi ngờ về lòng trung thành của chúng tôi không? Chắc chắn là không. Tình yêu không thể biểu hiện qua di sản; nó thể hiện qua sự hiện diện, chấp nhận, và thời gian chúng tôi dành khi còn ở đây.
Nhận thức này đã khiến chúng tôi quyết định rút nhiều hơn từ các khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi có thể không trở thành những du khách giàu có hay nhà từ thiện, nhưng sẽ thoải mái. Và quan trọng hơn, chúng tôi có tự do để ưu tiên trải nghiệm và các mối quan hệ hơn là luôn trì hoãn sự thỏa mãn.
Những bài học từ gia đình về lựa chọn này
Khi tôi chia sẻ quan điểm mới này với các con, họ không tỏ ra thất vọng. Thay vào đó, cả hai đều nhiệt tình đón nhận ý tưởng chúng tôi tiêu tiền và sống trọn vẹn trong tuổi già. Họ nhắc tôi rằng cả hai đều có trình độ học vấn cao và độc lập về tài chính. Họ không cần cha mẹ hy sinh tuổi nghỉ hưu để cung cấp một di sản mà họ chưa từng mong đợi.
Các con dâu của họ cũng nhấn mạnh điều này, nhấn mạnh rằng họ rất coi trọng việc chúng tôi thực sự tận hưởng nguồn lực và tuổi già của mình như thế nào. Họ tự quản lý tài chính của riêng mình và không xem việc thừa kế của cha mẹ là phần trong kế hoạch nghỉ hưu của họ.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là nhận ra rằng ước mơ để lại cho các con một khoản di sản lớn chưa bao giờ là mong đợi của họ—đó chỉ là của riêng tôi. Câu chuyện tôi đã xây dựng về hành động thể hiện tình yêu lớn này chỉ tồn tại trong đầu tôi. Những nhu cầu và mong muốn thực sự của các con lại hướng về một hướng hoàn toàn khác.
Di sản thực sự mà chúng ta có thể để lại
Trong nhiều năm, tôi tính toán việc rút tiền từ quỹ hưu trí dựa trên giả định rằng chúng tôi chỉ nên tiêu lãi và lợi nhuận, giữ nguyên phần gốc như món quà cuối cùng. Tôi tưởng tượng các con sẽ cảm thấy an tâm khi biết đó là biểu hiện của tình yêu của chúng tôi.
Nhưng giờ đây, tôi đã quyết định nhìn nhận di sản theo một cách hoàn toàn khác. Những đứa trẻ thực sự trân trọng—bất kể tuổi tác—là cảm giác được yêu thương, chấp nhận và trân trọng hoàn toàn. Không số tiền nào có thể mua được sự đảm bảo đó. Nó chỉ có thể truyền đạt qua những lựa chọn của chúng ta, sự hiện diện của chúng ta, và sự sẵn lòng thể hiện rằng chúng quan trọng hơn việc tích lũy tài chính.
Di sản quan trọng nhất chính là biết rằng cha mẹ đã chọn sống trọn vẹn, yêu thương sâu đậm, và ưu tiên sự hiện diện hơn là quản lý tiền bạc mãi mãi. Đó là ký ức về những kỳ nghỉ cùng nhau, những cuộc trò chuyện chia sẻ, và niềm tin rằng chúng tôi tin tưởng khả năng của chúng để xây dựng tương lai tài chính của chính mình.
Tối đa hóa thu nhập hưu trí: Vượt ra ngoài khoản tiết kiệm
Nếu bạn đang hướng tới việc nghỉ hưu và lo lắng về an ninh thu nhập, hãy hiểu rằng tối đa hóa nguồn lực không phải lúc nào cũng là tiết kiệm nhiều hơn—mà là sử dụng những gì bạn có một cách khôn ngoan. An sinh xã hội là một phần quan trọng trong nhiều kế hoạch nghỉ hưu, và có những chiến lược bị bỏ qua có thể giúp tăng đáng kể lợi ích của bạn.
Chẳng hạn, một số phương pháp tối ưu hóa an sinh xã hội có thể mang lại thu nhập hàng năm cao hơn đáng kể cho những ai dành thời gian tìm hiểu hệ thống này. Sự khác biệt giữa một chiến lược yêu cầu hưởng lợi chung chung và một chiến lược hiểu biết kỹ lưỡng có thể lên tới hàng nghìn đô la mỗi năm trong suốt quãng đời nghỉ hưu của bạn.
Sự kết hợp giữa lập kế hoạch an sinh xã hội chiến lược, quản lý có chủ đích các tài khoản hưu trí, và các lựa chọn chi tiêu có ý thức tạo thành một phương pháp toàn diện để đảm bảo tài chính cho những năm tháng về sau. Dù bạn hợp tác với cố vấn tài chính qua các nền tảng như Stock Advisor hay tự nghiên cứu, điều quan trọng là nhận thức rằng lập kế hoạch nghỉ hưu không chỉ là tích lũy—mà còn là sự phù hợp giữa nguồn lực và giá trị của bạn.
Quyết định thay đổi cách nhìn về chi tiêu nghỉ hưu từ thiếu thốn sang dư dả chính là một trong những lựa chọn giải phóng nhất mà vợ chồng tôi từng thực hiện. Bằng cách chuyển từ “Chúng ta để lại bao nhiêu?” sang “Chúng ta sống trọn vẹn như thế nào?”, chúng tôi đã cho phép bản thân tận hưởng sự an toàn mà mình đã xây dựng trong nhiều thập kỷ.